Giấc mơ áo trắng

Em từng buồn khi bệnh nhân cười vô thức/

Và từng đau khi giọt máu ai rơi/

Em cũng từng hốt hoảng trước sự sống chơi vơi/

Và cũng bao lần thầm xin lỗi những mảnh đời đã khuất/

 

Sáu năm ròng miệt mài bên sách vở

Là sáu năm em ấp ủ một giấc mơ

Môt giấc mơ màu áo trắng tinh khiết

Là giấc mơ tuổi 20 nhiệt huyết

Là giấc mơ cho những cuộc sống khổ đau…

 

…Em từng buồn khi bệnh nhân cười vô thức

Và từng đau khi giọt máu ai rơi

Em cũng từng hốt hoảng trước sự sống chơi vơi

Và cũng bao lần thầm xin lỗi những mảnh đời đã khuất

Và nghề Y- Em không được rơi nước mắt

Nhưng trái tim em vẫn thổn thức xót xa

Bao nỗi đau hạnh phúc em đã qua

Gi ờ tim em chỉ còn lại khoảng trắng

Để viết tiếp những chiến công thầm lặng

Và viết cho giấc mơ màu áo trắng tương lai…

Tác giả Phạm Đức Chính - Đại học Bách Khoa Hà Nội

adv-content
Các bài viết liên quan