Thơ ngành y

Lỗi nhịp

Hỏi ai nếm thử tình trần Tim không lỗi nhịp một lần vì yêu? Mạch nhanh,

Nghề giang hồ nhất

Có một ngày ai đó đã hỏi tôi: “Giang hồ” nhất, nghề

Vô đề

Em đến trường y một chiều nắng nhẹ Gió thu buồn lướt khẽ mái tóc xanh Bồi hồi

Yêu phải trai Y

Em học Quốc tế kinh doanh Đa khoa y dược ngành anh chuyên về. Gặp nhau ở quán

Đừng tự ti em – cô gái trường y

Yêu hay không thì lòng anh tự biết Vì khi yêu anh chẳng

Thơ cho sĩ tử ngành y

Ngày kia sĩ tử Y Khoa Bước vào trận chiến với ba môn liền Toán học kể

Phòng trọ ba người

Trong phòng ba đứa ở chung Bạn thân từ thuở vẫn cùng nhảy dây Hai đứa

Ghen với bệnh nhân

Giận chi em - cô gái ngành y Ngày bệnh viện tối thì bận trực Hờn

Cô gái trường Y

"Gái ngành Y vừa già vừa xấu 6 năm ra trường ai đợi chờ em? Vất vả

Đam mê

Mau sao vừa mới hôm nào Mới còn chập chững bước vào nghề Y Thời gian

Giấc mơ áo trắng

Sáu năm ròng miệt mài bên sách vở Là sáu năm em ấp

Nồi lòng người lương y

Dẫu biết rằng tấm áo trắng thanh cao Khi khoác vào là nặng nề

Sáu năm, anh có chờ em được không anh?

Sáu năm có dài quá không anh? Khi hằng đêm đối diện

Chuyện đêm nay

Tháng Mười về, Đông rét buốt thịt da Màu áo trắng vẫn xông

Anh có dám yêu em người bác sĩ?

Anh có dám yêu em khi biết em là bác sĩ? Công việc

Em hỏi

Em hỏi anh tại sao chọn trường y? Có phải chăng giấc mơ thành bác

Định nghĩa tình yêu kiểu thầy thuốc

Nếu anh là dòng máu Em sẽ là trái tim Đi muôn dặm tế

Thầm lặng

Đã bao lần em thao thức thâu đêm Trăn trở nghĩ suy từng căn bệnh nặng Có

Tự phê bình

Mê mải say sưa chén bí tỳ Ngâm nga cũ rích mấy vần thi Văn chương

Tâm tình người vợ ngành y

Đừng trách em vì em làm bệnh viện Đêm trực hoài nên