Đâu đâu cũng có người nghèo khổ, đâu đâu cũng có tấm lòng vàng

Đến với vùng quê Nam Định cũng là một cái duyên khi các nhà tài trợ của chúng tôi đều là người Nam Định. Vậy nói Nam Định giầu có đúng không? chắc chắn là giầu chứ vì họ có những người con rất thành đạt. Nhưng nói Nam Định có nghèo không thì họ cũng nghèo vì họ vẫn có những hoàn cảnh rất thương tâm.

Đâu đâu cũng có người nghèo khổ, đâu đâu cũng có tấm lòng vàng

 

Biết bao chuyến từ thiện đã được tổ chức nhưng lần nào chúng tôi cũng vẫn hồi hộp như lần đầu. Khi bóng tối vẫn bao trùm lên tất cả, không gian xung quanh vẫn còn tĩnh mịch, các thành viên trong đoàn đã có mặt đông đủ. Ai nấy khẩn trương vào việc, rà soát những công việc cuối cùng trước giờ lên đường.

Chương trình từ thiện lần này diễn ra ở miền quê mà ai cũng cho rằng đây là vùng đất giầu có. Nhưng ngay cả nước Mỹ vẫn còn có những khu ổ chuột thì sao nói được ở đâu giầu đâu nghèo.

Đến với vùng quê Nam Định cũng là một cái duyên khi các nhà tài trợ của chúng tôi đều là người Nam Định. Vậy nói Nam Định giầu có đúng không? chắc chắn là giầu chứ vì họ có những người con rất thành đạt. Nhưng nói Nam Định có nghèo không thì họ cũng nghèo vì họ vẫn có những hoàn cảnh rất thương tâm.

Để tổng kết một năm hoạt động từ thiện, năm 2015, chúng tôi, Quỹ Điều Ước Nhỏ đã cùng đoàn bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai, Chi đoàn 3 - Cục Tham mưu - Tổng cục cảnh sát - Bộ Công An và các nhà tài trợ đã đến Xã Hải Hưng, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định.

TS.BS. Đỗ Đào Vũ - PGĐ Trung tâm Phục hồi Chức năng Bệnh viện Bạch Mai có bài nói chuyện và tư vấn sức khoẻ cho bà con

Sau bài nói chuyện về sức khoẻ của đoàn bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai, là phần trao quà tặng cho 100 hộ gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn (100.000đ + 01 túi quà tặng trị giá 220.000đ) và 05 hộ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn mà xóm, thôn và xã đã trực tiếp lựa chọn, bình bầu (2.000.000đ/hộ + 01 túi quà).

Hoàn cảnh đầu tiên là bà Mai Thị Quyẹt, 65 tuổi đã dưng dưng nước mắt khi nhìn thấy món quà hai triệu đồng. Một món tiền quá lớn đối với một người đàn bà đơn độc, tật nguyền và mất sức lao động. Nhưng có lẽ từ hôm nay bà sẽ bớt cảm thấy cô đơn giữa cuộc đời này.

Hoàn cảnh thứ 2 trong danh sách viếng thăm là gia đình chị Lê Thị Hoa. Người đàn bà này chưa bao giờ biết nở một nụ cười kể từ khi chồng bị bệnh tâm thần và đứa con tật nguyền ra đời. Đã 15 qua chị sống trong nước mắt. Con chị ngoan biết vâng ạ khi chị dặn trông nhà. Nhưng với đôi bàn tay co quắt và ngồi chẳng vững thế kia thì lời mẹ dặn chỉ để mà dặn và con vâng ạ cho lòng mẹ thêm đau.

Các chiến sĩ cục tham mưu - Bộ Công An tham gia cùng đoàn báo chí đến tặng quà cho các hộ có hoàn cảnh đặc biệt

Xót chồng, thương con nhưng chị vẫn phải xích anh bằng cái xích này để anh khỏi đập phá.

Đồng chí Chủ tịch xã đã trực tiếp dẫn đoàn công tác

Nước mắt người đàn ông bao lần vào sinh ra tử

Được đón tiếp trong căn nhà khá đặc biệt với chiếc giường được chế thành nơi ăn, ngủ và đi vệ sinh của người thương binh nhiễm chất độc màu da cam này. Dấu ấn của ông cũng để lại trên cơ thể của cả hai người con. Ông nằm một chỗ, bà bị khớp không đi lại được với hai đứa con mang trong mình trọng bệnh. Thật quá thương tâm.

Đứng thất thần trước bà cụ đã 72 tuổi, một mình nuôi hai cháu 9 năm nay bằng những giỏ mây bán được 10.000 đồng một ngày. Nhưng giọt nước mặt lăn dài trên má cụ khiến chúng tôi lặng im. Mỗi người một cảm xúc không ai giống ai nhưng chắc hẳn chúng tôi có cùng một mong muốn, mong cho cụ khoẻ để làm chỗ dựa tình thần và vật chất cho hai bé.

Bố chết khi đứa em út mới bốn tháng tuổi, mẹ lâm bệnh nặng và qua đời sau ba năm. Tài sản để lại là căn nhà cho ba bà cháu và bà cụ vẫn ngày ngày ngồi đan giỏ mây để bán lấy mười nghìn nuôi cháu.

Và mọi câu chuyện bỗng dưng im bặt khi chúng tôi bước vào căn nhà của em Lương Văn Chính. Đôi mắt ngáo ngơ nhìn qua nhìn lại làm không gian như trùng xuống. Chúng tôi không biết phải nói gì với người bố này. Em là đứa con trai duy nhất của gia đình. Với cái hộp trên tay, em chơi nó như một đứa trẻ nhưng thực chất là để em khỏi rứt phá lung tung.

Các thành viên trong đoàn lặng nhìn em

Cái bắt tay thật chặt của người lãnh đạo này không chỉ còn cái bắt tay với một người dân mà là sự cảm thông sâu sắc với nỗi bất hạnh của gia đình ông, chia sẽ sự đau đớn giữa hai người đàn ông khi đứa con trai duy nhất của gia đình bị tật nguyền, nằm vô thức suốt 28 năm qua.

Chương trình khép lại với biết bao nhiêu nụ cười và nước mắt. Nước mắt của sự đau đớn đến tột cùng hoà cùng với niềm vui khốn xiết khi nhận được sự quan tâm từ những tấm lòng vàng. Cám ơn lắm những anh, chị, bè bạn, gần xa đã tin tưởng, âm thầm tài trợ cho chúng tôi. Cám ơn Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoa Linh, Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Hoàng Lê đã tài trợ 100 xuất quà cho bà con. Cám ơn Chi đoàn 3 Cục Tham mưu - Tổng cục Cảnh sát - Bộ Công An, bệnh viện Bạch Mai, Ban lãnh đạo Uỷ Ban Nhân dân Xã Hải Hưng đã cùng Quỹ Điều Ước Nhỏ thực hiện chương trình này.

MH

adv-content