Anh có dám yêu em người bác sĩ?

Anh có dám yêu em khi biết em là bác sĩ/

Trái tim chỉ dành một phần nhỏ cho anh/

Phần còn lại dành cho sự sống mong manh/

Anh có dám yêu em khi em là bác sĩ?/

 

Anh có dám yêu em khi biết em là bác sĩ?

Công việc ngày đêm không ngừng nghỉ

Chỉ lo túc trực bên bệnh nhân

Để giảm đi muôn phần đau đớn

Hay chạy đua đối mặt với tử thần

Thời gian bên anh như gió vụt bay

 

Ngày tháng năm cả cuộc đời em đó

Luôn gắn bó với giường bệnh, buồng tiêm...

Những đêm trực thức trắng triền miên

Mệt mỏi có, căng thẳng và stress

Nhưng em lại chẳng bao giờ cho phép

Mình lơ là dù chỉ một phút giây

Một phút giây thôi, tính mạng con người

Khó khăn đè nặng đôi vai bé nhỏ

Có những khi chiến thắng tử thần

Lòng hạnh phúc thấy bệnh nhân khoẻ lại

Nhưng đôi khi phải chịu thua số phận

Lòng ngậm ngùi, nước mắt nghẹn ngào rơi

Làm bác sĩ cực khổ lắm anh ơi

Nên dù yêu anh, nhưng em lại chẳng dám…

Vì biết thời gian bên anh là có hạn

Sợ làm anh buồn, khoé mắt lệ sầu rơi

Anh có dám yêu em khi biết em là bác sĩ

Trái tim chỉ dành một phần nhỏ cho anh

Phần còn lại dành cho sự sống mong manh

Anh có dám yêu em khi em là bác sĩ??

Tác giả Đinh Khánh Huyền - Đại học Y Dược Thái Nguyên

 

adv-content
Các bài viết liên quan